1. Các thánh nam nữ, lễ trọng (01/11).
        Lễ các thánh nam nữ đã có từ thế kỷ thứ IV. Thánh Ephraim người Syrie và thánh Gioan Kim Khẩu đều biết đến một ngày lễ mừng các thánh tử đạo vào ngày 13.5 hằng năm, hay rõ hơn là Chúa Nhật thứ nhất sau lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống. Lễ này vẫn còn trong lịch phụng vụ của Giáo Hội Hy Lạp và được gọi là Chúa Nhật chư thánh.
Trong Giáo Hội Tây Phương cũng có một thánh lễ từ thế kỷ thứ VII, lễ toàn thể các thánh tử đạo mừng vào ngày 13.5. Đó là ngày lễ thánh hiến đền Panthéon của Rôma, để kính Đức Trinh Nữ Maria và toàn thể các thánh tử đạo vào ngày 13.5.609.
Lễ chư thánh (toàn thể các thánh, chứ không dành riêng cho các thánh tử đạo) được mừng vào ngày 1.11 hằng năm, chỉ xuất hiện từ thế kỷ thứ VIII do các thầy Dòng Irland và Anh Quốc, khi sang truyền giáo ở Âu Châu đã đem theo và trong thời gian ngắn đã phổ biến rộng khắp Âu Châu.
2. Cầu cho các tin hữu đã qua đời (02/11).
        Lễ cầu cho các tín hữu đã qua đời được cử hành vào ngày 02 tháng 11 hằng năm, được thánh đan viện phụ Odilô của tu viện Cluny (994-1048) khai sáng. Trong ngày đó, ngài ra lệnh các Linh Mục thuộc dòng Cluny phải dâng thánh lễ để cầu nguyện cho tất cả những người trong dòng và các ân nhân của dòng đã qua đời. Ngài ra lệnh cho các đan viện trực thuộc Cluny cũng thực hành như thế. Chúng ta còn giữ được văn kiện của thánh Odilô ghi vào năm 998.
Sau đó, lễ cầu cho các linh hồn phát triển rất nhanh và bung ra khỏi dòng tu. Từ thế kỷ thứ XIV chúng ta đã gặp thánh lễ này trong phụng vụ Rôma.
3. Thánh Carôlô Borrômêô, Giám Mục, lễ nhớ (04/11).
         Sinh tại Arona năm 1538, qua đời tại Milan ngày 3.11.1584. Sau thánh Ambrôsiô thì thánh Carôlô Borômêô là vị Giám Mục nổi tiếng thứ hai của địa phận Milan, một gương mặt nổi bật trong phong trào Canh Tân ở thế kỷ XVI trong Hội Thánh.
Ngài sinh năm 1538 ở lâu đài Arona gần Lago Maggiore, con của quận công Bilbertô Borromeo và bà mẹ quý tộc Margherita Medici. Khi người cậu ruột là Ange de Medicis lên ngôi Giáo Hoàng lấy hiệu là Piô IV (1559-1565), ngài được cậu chọn làm thư ký riêng, lúc Carôlô vừa được 21 tuổi và vừa đậu bằng tiến sĩ luật. Năm 1560 Carôlô đội mảo Hồng Y cai quản địa phận Milan và các dòng tu chung quanh, với chức vụ này, Carôlô thu nhận hằng năm được 52.000 đồng tiền vàng hoa lợi. Năm 5 1563 ngài nhận chức Linh Mục và Giám Mục.Thực sự Carôlô có một cuộc chuyển biến nội tâm từ khi anh mình qua đời vào năm 1562. Ngài trở thành con người làm việc không biết mệt mỏi và là con người cầu nguyện. Thư viện Ambrosiô hiện nay còn giữ 100 quyển sách dầy chứa đựng những thư từ của ngài. Ngài có công rất lớn trong Công Đồng chung Tridentinô (1545-1563). Từ năm 1566, ngài cố gằng thực thi các chỉ thị của Công Đồng Tridentinô trong giáo phận của mình. Ngài canh tân hàng giáo sĩ và việc mục vụ nhờ qua các công nghị, thăm viếng và thành lập chủng viện. Ngài loại bỏ mọi sự lạm dụng trong giáo hội, luôn chăm sóc
người nghèo và bệnh nhân, nhất là năm bị dịch tả 1576. Vào tháng 10.1584, ngài cấm phòng thường niên ở Monte Varallo. Khi trở về Milan, ngài mệt lã; các bác sĩ xác định ngài đã làm việc đến kiệt lực. Ngài qua đời ngày 3.11.1584, vừa được 46 tuổi.
4. Cung hiến thánh đường Latêranô, Lễ kính (09/11).
Đại thánh đường Latêranô được dâng kính Đấng Cứu Thế và từ thế kỷ XII cũng được dâng kính Thánh Gioan Tẩy Giả, là nhà thờ cổ nhất của Đức Giáo Hoàng, được mang danh là “Mẹ và là Đầu của mọi nhà thờ trên thế giới”. Sau khi chiến thắng các đối thủ tranh giành ngai hoàng đế, Constantin đã ký sắc lệnh Milanô vào năm 313 công nhận Kitô giáo là một tôn giáo hợp pháp trên đế quốc La Mã. Thế là các tín 6 hữu lục tục từ các hang toại đạo bước vào xã hội công khai, không còn sợ bắt bớ nữa. Hoàng đế Constantin làm một cử chỉ đẹp: nhường cung điện ở đồi Latran cho các Giáo Hoàng làm nơi trú ngụ. Năm 324 Đức Giáo Hoàng Sylvester I đã thánh hiến đại thánh đường; các vị Giáo Hoàng sau này cư ngụ nơi đây cho đến thế kỷ thứ XIV, sau đó mới dời về Vatican, cạnh đền thờ thánh Phêrô. Đây cũng là Vương Cung Thánh Đường của giáo phận Rôma, lý do: ngai toà của vị Giám Mục Rôma được đặt tại đây.
Đền thờ này được gọi là “mẹ các nhà thờ” vì là nhà thờ đầu tiên được chính quyền hợp pháp công nhận trên đế quốc La Mã và vì cũng là nhà thờ chính toà của địa phận Rôma, nơi đó có ngai toà của Đức Giáo Hoàng. Qua các trận hỏa hoạn, động đất và càn quét của man dân, của Đức, của Pháp…đại thánh đường Lateranô phải tái thiết lại nhiều lần. Ngày 28.4.1726 sau một công trình tái thiết lớn, Đức Bênêđíctô XIII đã thánh hiến lại và công nhận ngày 9.11 là ngày thánh hiến Đền Thờ.
5. Thánh Martinô, Giám Mục, lễ nhớ (11/11).
        Sinh tại Szombathkely (Hungarie) khoảng năm 316, qua đời tại Candes (Indre-et-Loire) ngày 8.11.397. Thánh Martin sinh năm 316 ở Sabaria ngày nay là Szombathkely xứ Hungarie. Năm 15 tuổi đã xung vào đội kị binh La Mã, sau đó chuyển qua phương Tây. 7 Ngay cổng thành Amiens, ngài đã cắt vạt áo choàng binh sĩ của mình để tặng cho một người ăn xin sắp chết cóng vì rét. Ban đêm, Chúa Giêsu hiện ra với ngài và Chúa đang đắp nửa mảnh áo mà ngài đã tặng cho người nghèo lúc ban sáng.
Năm 18 tuổi, ngài xin lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, nhưng vẫn còn phục vụ trong quân đội La Mã. Sau khi từ giả binh nghiệp, ngài đi gặp Giám Mục Hilariô thành Poitiers; vị Giám Mục này đã sai ngài trở lại quê hương. Năm 360, ngài gặp lại Hilariô. Năm 361 ngài thành lập ở Ligugé tu viện đầu tiên ở miền Gallien, nước Pháp. Năm 371 ngài được chọn làm Giám Mục thành Tours. Năm 375 ngài thành lập tu viện Marmoutier trên sông Loire. Tu viện này đã trở thành trung tâm văn hóa và là điểm xuất phát các cuộc truyền giáo.
Thánh Martin luôn chú tâm vào việc truyền giáo cho dân ngoại. Ngài qua đời ngày 8.11.397 và ngày 11.11 được chôn cất ở đại thánh đường Tours. Mộ ngài trở thành nơi hành hương của dân Franken. Martin là vị thánh đầu tiên được Hội Thánh nâng lên hàng hiển thánh mà không phải đổ máu chết vì đạo.
Sulpicius Severus, người viết tiểu sử thánh Martin, tường trình với chúng ta: “Dù ngài đọc sách hay làm bất cứ việc gì, tinh thần ngài vẫn hướng lòng cầu nguyện. Như người thợ rèn vẫn luôn đập búa xuống đe, Martin cầu nguyện không ngừng… Nơi miệng ngài 8 không ngớt lời nói về Chúa Kitô, thâm tâm ngài chỉ chứa đầy nhân từ, bình an và bác ái”.
6. Thánh Jôsaphát, Giám Mục, tử đạo, lễ nhớ (12/11) .
        Sinh tại Wladimir năm 1580, qua đời tại Vitebsk ngày 12.11.1623. Thánh Josaphat Kunzewitseh sinh năm 1580, con ông cố vấn thành phố Wlodzimierz (Wolhynien), xứ Ba Lan. Ngài làm trợ tá cho một thương gia và đến Wilna. Nơi đây, ngài xin gia nhập
dòng tu Basiliô và bước vào Giáo Hội Ruthénie là giáo hội hiệp nhất với Rôma. Năm 1614 ngài trở thành Bề Trên dòng ở Wilna. Năm 1617 ngài làm Giám Mục phụ tá cho Tổng Giám Mục ở Polozk và năm sau trở thành người kế vị.
        Vì ngài luôn cố gắng cho vấn đề hiệp nhất với Giáo Hội Rôma, nên nhiều người theo Chính Thống Giáo hận thù ngài. Họ gọi ngài là “Tên đạo tặc các linh hồn”. Trên đường kinh lý mục vụ vào năm 1623 một nhóm ly giáo xông vào và giết ngài cách dã man. Ngài được tuyên chân phước năm 1643, và được nâng lên hàng hiển thánh năm 1867.
7. Đức Mẹ dâng mình trong đền thờ, lễ nhớ (21/11) .
        Nguồn gốc thánh lễ hôm nay là ngày thánh hiến một giáo đường tôn kính Đức Trinh Nữ Maria tại Giêrusalem. Thánh lễ này đã có từ thế kỷ thứ VI trong Giáo Hội Đông Phương và được 9 mừng kính như một lễ về Đức Mẹ. Việc Mẹ Thiên Chúa bước vào Đền Thờ, có nghĩa là việc ông Gioakim và bà Anna, cha mẹ của Đức Trinh Nữ, đem và dâng Đức Maria cho Thiên Chúa trong Đền Thờ.
        Truyền thuyết này dựa theo quyển ngụy thư “Tiền Phúc Âm của thánh Giacôbê”. Giáo Hội Rôma phủ nhận thánh lễ này lúc ban đầu, vì nội dung không đúng tập tục của Thánh Kinh, nhưng từ thế kỷ XIV lại đón nhận và phổ biến rộng rải.
        Việc Đức Mẹ dâng mình vào Đền Thờ cũng là một vấn đề còn nhiều tranh luận. Đúng hơn, chúng ta phải hiểu, chính Đức Maria là Đền Thờ sống động của Thiên Chúa. Qua tiếng thưa vâng để đáp lại ơn gọi, Đức Maria trở thành đền thánh của Thiên Chúa, là thành Giêrusalem viên mãn và là Mẫu mực của Hội Thánh Chúa Kitô.
8. Thánh Cêcilia, trinh nữ, tử đạo, lễ nhớ (22/11).
        Có hai vị thánh Cécilia: một theo lịch sử và một theo truyền thuyết. Bà thánh Cécilia theo lịch sử là một phụ nữ quý tộc Rôma, đã dâng tặng cho Giáo Hội Rôma một ngôi nhà và một thửa đất. Ngôi nhà này trở thành nguyện đường sau này được gọi là nguyện
đường “thánh Cécilia trên đường Transtévère”; và thửa đất trở 10 hành nghĩa trang “Thánh Calixtus”, trong đất thành này, bà ân nhân được an táng gần nơi chôn các Đức Giáo Hoàng. Bà nằm đấy, không ai đá động gì đến. Mãi đến thế kỷ thứ VI, các người
hành hương mới chất vấn về bà: bà Cécilia này là ai? tại sao mộ bà và bản ghi công lại tôn trọng bà như vậy? Để thỏa mãn tính tò mò của các người hành hương, người ta đã chuyền tay nhau một “PASSIO” biến bà Cécilia thành một nữ thánh tử đạo nổi tiếng.
        Bà Cécilia lịch sử chỉ là một thương gia giàu có, mẹ của một gia đình đông con, chết trong tuổi già, êm thắm trên giường, thì trong quyển “Passio” trở thành Cécilia truyền thuyết: một thiếu nữ thuộc gia tộc quí phái, dâng hiến mình để giữ đức trinh khiết, nhưng cha mẹ lại bắt kết hôn với một người ngoại giáo tên là Valerian. Cô thiếu nữ này bị chặt đầu vì đức tin Kitô giáo, sau khi đã giúp cho Valerian trở lại. Cuối cùng, cô, Valerian và em trai là Tiburtius được tử đạo. Câu chuyện được hình thành vào khoảng thế kỷ thứ VI.
        Vào thế kỷ XVI, các họa sĩ lại vẻ thánh nữ ôm những nhạc cụ và có năng khiếu về nghệ thuật, thế là các nhạc sĩ đều nhận thánh nữ là thánh quan thầy. Các ca đoàn đều chọn thánh nữ làm thánh bổn mạng. Đấy là truyền thuyết bắt đầu rất trể trong Hội Thánh.
9. Thánh Anđrê, Tông Đồ, Lễ kính (30/11).
        Thánh Anđrê xuất thân từ Bếtsaiđa và là ngư phủ. Trước tiên, ngài là môn đệ của Gioan Tẩy Giả; sau khi nghe lời giới thiệu của Thầy về “Chiên Thiên Chúa”, ngài theo Chúa Giêsu, trở thành môn đệ (Ga 1,35-40) và thuộc vào Nhóm MƯỜI HAI.
        Ngài đã thu phục được người anh là Simon Phêrô về cho Chúa Giêsu (1,40-42). Trong phép lạ hóa bánh, ngài là người nói tiếng đầu tiên (6,8-9). Những người Hy Lạp đến với ngài để xin gặp Chúa (12,23).
        Theo lưu truyền, thánh Anrê hoạt động ở vùng Biển Đen và Hy Lạp, rao giảng Tin Mừng và chịu tử đạo trên thập tự chéo hình chữ X ở Patras miền Achaia.

LCH SINH HOT MC VTHÁNG 11/2019

1. ThSáu (01/11), LCác Thánh Nam N, các Thánh Lễ lúc: 5g00’ – 16g00’ – 18g00’ – 19g30’.
2. Thby (02/11), Lcu cho các tín hữu đã qua đời, các Thánh Lễ lúc: 5g00’ – 16g00’ – 18g00’ – 19g30’, ti nhà chPhc Sinh.
3. Thhai (04/11), Lkính Thánh Martino de Porres, bn mng ban Caritas Giáo xThNghè Thánh lễ lúc 18g00’. Kính mời quý ông bà anh chị em cùng tham dự.
4. ThBy (16/11) LCác Thánh TDo Vit Nam – Bn mng Hội Đồng Mc Vgiáo x. Thánh lễ mừng bổn mạng sẽ được cử hành vào lúc 18g00’. Kính mời quý ông bà anh chị em cùng tham dự.
5. ThSáu (22/11) Lthánh Cecilia Bn mạng ca đoàn Cecilia. Thánh lễ mừng lễ bổn mạng sẽ cử hành vào lúc 18g00’. Kính mời quý ông bà anh chị em cùng tham dự.
6. Chúa Nht (24/11) Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ, bn mng x đoàn Kitô Vua giáo xứ ThNghè. Thánh Lễ mừng bổn mạng sẽ được cử hành lúc 8g00’. Kính mời quý ông bà anh chị em cùng tham dự.
7. Chúa Nht (24/11) Lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ – bn mng ca đoàn Kitô Vua. Thánh Lễ mừng bổn mạng sẽ được cử hành lúc 15g00’. Kính mời quý ông bà anh chị em cùng tham dự.

MT SHÌNH NH SINH HOT THÁNG 10/2019.

ĐỨC GIÁM QUẢN GIUSE LÀM PHÉP PHÒNG THÁNH TÍCH GIOAN PHAOLO II
VÀ DÂNG THÁNH LỄ.

THÁNH LỄ MỪNG KÍNH THÁNH GIÁO HOÀNG GIOAN PHALO II

MỪNG BỔN MẠNG CA ĐOÀN PHANXICO

MỪNG BỔN MẠNG CA ĐOÀN TÊRÊSA

MNG BN MNG NHÓM CHIA STIN MNG